Tải game miễn phí Đăng ký miễn phí

Hoàng Trung học bắn cung như thế nào?

 

Hoàng Trung tự Hán Thăng, vốn là em cùng cha khác ông nội với Hoàng Cái bên Thần tộc, từ nhỏ đã được gửi gắm cho một lão ngư dân Đông Ngô đặng học nghề săn bắn.

Trung sinh ra đã có thần lực, lại thêm bản tính hiền lành chăm chỉ nên rốt cuộc là không hiểu học từ ai mà chẳng mấy năm đã tinh thông thập bát ban võ nghệ. Duy có mỗi đôi mắt là bị lác bẩm sinh nên khi bắn cung hay bị trật, thuở niên thiếu đi học cũng thường bị bạn bè tưởng lầm là nhìn đểu, chuyện bị đánh hội đồng quen thuộc như mỗi ngày phải ăn cơm uống nước vậy. Trung nhờ đó mà tự rèn được tính nhẫn nại hơn người, khi đi săn thú nếu nhắm bắn không trúng thì kiên quyết không bắn, mỗi khi bắn ra thì nhất định phải trật, quả là hết sức kỳ diệu. Muông thú trong rừng hiếm khi bị trúng tên của Trung, thường là vì cảm thông với tài bắn cung kỳ dị ấy rồi bật cười đến đứt gân đoạn ruột mà chết.

Lại nói, nhờ tính nhẫn nại hơn người nên đến hơn chục năm sau, Trung vẫn kiên quyết tập luyện tài xạ tiễn để mỗi ngày xách cung đi săn, người cùng làng chỉ có thể bật ngón tay cái khen là lì lợm hết thuốc chữa. Để bổ khuyết cho khả năng bắn trật hơn người của mình, Trung dùng thần lực trời sinh của mình luyện thành Thiên Tiễn Vũ, lấy số lượng bù chất lượng, một lần phóng cả chục mũi tên lửa vào mục tiêu, kẻ địch dù không trúng tên cũng khó thoát khỏi liệt hỏa trận, phải chịu sát thương liên tục, chiến ý đại giảm.

Mãi đến năm Trung ngoài ba mươi tuổi, trong một lần đi săn vô tình bắn trúng đuôi con bọ cạp đang chích mông con thỏ bị con cọp đuổi cùng đại bàng và sư tử bên cạnh sơn dương khoác vai đà điểu, nói chung là quan hệ chằng chéo hết sức phức tạp người đọc cũng không nên thắc mắc làm gì. Trở lại phát tên bắn trúng ấy, Hoàng Trung hết sức ngẫu nhiên cứu được thần y Hoa Đà đang vệ sinh bên đường thoát khỏi đại họa bọ cạp châm mông, đôi bên tương ngộ chỉ có thể nói là duyên phận trời sinh anh hùng một cặp vậy.

Hoa Đà được Hoàng Trung cứu thì cảm động khôn nguôi, mới tự giác ra sức điều nghiên cách chữa trị bệnh lác cho Trung. Trải qua bảy bảy bốn chín ngày với mấy chục lần châm cứu cùng vô số dược thảo không rõ nguồn gốc, rốt cuộc con mắt còn lại của Trung cũng lác nốt. Từ đấy nhãn lực hai bên tương đồng, tài bắn cung của Hoàng Trung cuối cùng đã đạt đến cảnh giới tối thượng, lại luyện thêm được Nhị Thạch Lực, tầm mắt phóng xa nghìn trượng, từ trên núi cao có thể nhìn rõ cả thiếu nữ đang thay đồ trong thành, bá đạo vô cùng.

Hoa Đà lại chỉ cho Trung cách để mũi tên trong phòng chứa vớ bẩn ba năm không giặt, tên bay đến đâu uế khí lan tràn đến đó, kẻ địch chỉ cần ngửi qua là choáng váng mặt mày, bất tri bất giác đưa tay lên bịt mũi, không còn ham muốn đánh chiến gì nữa. Kẻ không biết thì cho rằng tài xạ tiễn của Trung uy lực như sấm sét làm quân địch hoảng sợ, thi nhau xưng tụng là Lôi Điện Cung Tiễn vậy.

Ngày nọ Hoàng Trung đang ngủ trưa giữa rừng thì bị ánh mặt trời chói chang đánh thức, Trung sinh bực bội mới giương cung lắp tên bắn thẳng vào mặt trời, kết quả tên bay lên hơn nghìn thước thì rơi xuống, hết sức kỳ diệu xuyên qua đầu một chú chim đang tán gái, từ đó ngộ ra chiêu thức Bách Bộ Xuyên Dương hết sức tinh diệu, mỗi khi xuất chiêu đều nhắm vào mặt trời rồi canh góc canh lực canh gió, người đời sau dựa vào đó sáng tạo nên trò chơi Gunny nổi tiếng khắp giang hồ.

Thấy xạ tiễn đã luyện thành, lại thêm một thân sức vóc võ nghệ đầy mình, hùng tâm tráng chí đang tuổi hừng hực như hỏa diệm sơn và nhất là bọn thú rừng từ hôm ấy cũng không biết đã kéo nhau bỏ trốn đi đâu nên không còn gì để săn, Trung quyết định gia nhập quân của Lưu Biểu, ròng rã kiên nhẫn suốt mấy chục năm cuối cùng lọt được vào hàng Ngũ Hổ Tướng của Lưu Bị, công danh xán lạn vô cùng.